nicky_t2
11-25-2007, 03:36 AM
http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/trangth/thang11-2007/sad-231107.jpg
Vợ chồng Minh lấy nhau đă 11 năm, cuộc sống có của ăn của để nhưng căn nhà vẫn lạnh lẽo v́ vắng tiếng cười trẻ thơ. Đă lâu rồi, Minh không về quê v́ mỗi lần về là một lần cực h́nh, bố mẹ và cả họ hàng cứ gặp anh là hỏi: "Chúng tôi sắp có cháu bế chưa?".
Bà nội Minh chua chát nói: "Số nhà ta vô phúc. Tôi có mỗi thằng con trai, đẻ được mụn cháu mà giờ vẫn chưa có con, chắc tôi chết cũng không được nh́n mặt chắt đích tôn. Không biết kiếp trước ăn ở ra sao mà khổ thế này…".
Gia đ́nh anh vẫn tưởng "lỗi" thuộc về Hà. Minh chỉ biết câm lặng, nước mắt mặn ṃi trong cổ họng. Anh biết tập tục ở quê nên hiểu sự lo lắng của gia đ́nh, nhưng không dám nhận ḿnh mới chính là người bị vô sinh, anh thấy thương vợ, giận số phận của ḿnh hơn…
Hai vợ chồng Minh lấy nhau 11 năm th́ có 8 năm đưa nhau đi chữa bệnh. "Nhiều khi, cứ nhắm mắt ngủ là tôi mơ thấy bệnh viện, trong giấc mơ chỉ toàn thuốc, kim tiêm, dao kéo và quần áo trắng toát. Tôi thấy sợ bệnh viện, sợ cả mùi thuốc bắc mỗi chiều về đến nhà" - Minh nói.
Hầu hết các bệnh viện ở Hà Nội, TPHCM anh đều đến, cứ nghe bác sĩ đông tây giỏi là đến xin chữa bệnh. Minh nói: "Chẳng biết vợ tôi nghe ai rồi bảo có ông lang B. ở Nhân Chính, xứng danh "thần y" về trị bệnh hiếm muộn. Tôi xin nghỉ phép dồn mấy năm đến chầu trực gần 1 tháng mới đến lượt, mất toi gần chục triệu đồng để nhận thêm cái bực vào người".
Minh từng đưa vợ đi Sơn La chữa thuốc dân tộc, mời thầy ở Hà Nam về tận nhà, cúng bái nhiều điện nhiều chùa, đă thuê một thầy cúng cao tay về để "cưới lại cho đẹp ngày"… nhưng sự mong mỏi vẫn cạn dần theo năm tháng.
Bẵng đi một thời gian, nghe bạn bè nói vợ chồng Minh đă nhận con nuôi, thật mừng cho họ. Nhưng nỗi buồn vẫn không buông tha, đứa con họ nhận về từ bệnh viện bị dị tật bẩm sinh, cháu bị bệnh đao nên đă gần 4 tuổi mà vẫn ú ớ như đứa trẻ 10 tháng.
Sức ép từ phía gia đ́nh, sự chế nhạo của bạn bè khiến Minh rơi vào trầm cảm. Tháng 4 vừa rồi, vợ Minh đă phải đưa Minh nhập viện tâm thần. Gặp ai Minh cũng nói những câu tưởng vô nghĩa nhưng ngẫm ra mới thấy đau ḷng: "Tôi là ḥn đá… Tôi là sỏi đá, đừng bắt tôi có con".
Trung ngày càng tăng về tửu lượng. Thật ngạc nhiên v́ cách đây 3 năm, chỉ cần nửa chén rượu vang Thăng Long là mặt hắn đă đỏ như gấc rồi say túy lúy, vậy mà…
Ngỏ ư muốn học hỏi kinh nghiệm, thấy hắn mặt buồn so: "Ông động vào nỗi đau của tôi rồi. Tài giỏi ǵ chuyện uống rượu, tôi phải uống, vợ tôi "đọc lệnh" đấy. Nói ông đừng cười, tôi hơi yếu "khoản ấy"…".
Rượu vào, câu chuyện của Trung nghe sao buồn thế, đề tài mọi người thường đùa cợt nhau "trên bảo dưới không nghe" nay nghe Trung nói một cách nghiêm túc lại thấy xót xa.
Ngay sau khi cưới vợ, Hưng đă cảm thấy một điều ǵ đó không ổn, cô vợ cũng ngượng ngùng không nói, nhưng có đêm khi chợt tỉnh giấc Hưng thấy vợ ḿnh đang khóc. Rồi cũng chính vợ Hưng đi khuân về cá ngựa, tắc kè, dâm dương hoắc, ba kích, Minh Mạng thang, rễ cau lộ thiên… đem ngâm rượu bắt chồng uống.
Từ chỗ khi có bạn bè mới uống một ly Hưng trở thành con nghiện, rượu uống măi không say. Những thang thuốc không giúp được Hưng nhiều, mà tác dụng của thuốc cũng không c̣n nữa khi mỗi đêm Hưng đều về nhà trong trạng thái say sỉn.
Một tối, khi vợ đang tắm th́ điện thoại của vợ có tin nhắn, Hưng lén đọc và biết vợ có bồ. Sau phút điên cuồng là sự đau đớn và chán chường tột độ, cảm giác bị "cắm sừng" không đau bằng nỗi cay đắng của kẻ bất lực.
Cách đây một tháng, vợ Hưng làm đơn xin ly dị v́: "Anh là người tốt nhưng em thành thật xin lỗi. Em không vượt qua được bản thân, hăy để em đi". Trung ra khỏi nhà như một kẻ mộng du sau khi kư vào đơn ly dị.
Là trưởng pḥng kế hoạch một công ty lớn nhưng cuộc sống của ông Hoan chưa bao giờ hạnh phúc. Ông đă gần 50 tuổi, đă qua "ba lần đ̣", cả ba người vợ đều rời bỏ căn nhà sang trọng mà không một chút hối tiếc.
Ông mắc căn bệnh "chưa đến chợ đă hết tiền", v́ bệnh mà trở nên ích kỷ, độc đoán đến bệnh hoạn. Lúc nào, ông cũng lo vợ ngoại t́nh nên thuê người theo dơi vợ lúc đi làm, cấm vợ gặp gỡ bạn bè, không cho vợ mặc quần áo đẹp, không cho vợ xem phim t́nh cảm…
Ông lại gặp may khi qua mối lái một cô sinh viên tỉnh lẻ vừa tốt nghiệp đồng ư lấy dù chênh nhau gần 30 tuổi. Hai năm sau, người vợ có bầu rồi sinh con nhưng chồng chẳng thấy vui. Ông Hoan đă đến bác sĩ xin tư vấn, và được giải thích "người bị bệnh như anh hoàn toàn có thể sinh con". Tuy nhiên, ông không tin và t́m mọi cách tra khảo vợ mặc cho vợ khóc lóc thanh minh cả năm trời. Có lần cô vợ ức quá mắng lại: "Ông bất lực nên lúc nào cũng chỉ sợ thằng khác làm thay "phần việc" của ḿnh. Tôi cũng chán đến cổ rồi". Trước t́nh h́nh đó vợ Hoan đ̣i ly dị, sau nhiều lần khẩu chiến, Hoan tuyên bố: "Nếu cô đi lạy tất cả mọi người trong họ nhà tôi th́ tôi đồng ư ly dị". Hoan không ngờ cô vợ đă đến từng nhà họ hàng ḿnh quỳ lạy xin được "giải phóng".
Dũng cũng không may mắn khi bị thứ bệnh tế nhị mà quái ác kia bám lấy. Học xong đại học và đă đi làm được vài năm, gia đ́nh thúc giục chuyện vợ con anh vẫn t́m cớ khất lần.
Một lần đi Sa Pa du lịch, anh vào bản kiếm thuốc. Câu chuyện buồn lại kết thúc có hậu, cuối năm vừa rồi anh lấy vợ, một cô giáo phổ thông cơ sở xinh xắn, mỗi lần gặp đều thấy anh say sưa nói về vợ với sự yêu thương và vị nể. Số anh thật may mắn khi lấy được người vợ biết cảm thông chia sẻ.
Chị ấy đă động viên anh rất nhiều, anh đă khóc khi nghe vợ an ủi: "Anh đừng buồn, ông trời lấy mất của người ta thứ này sẽ cho người ta thứ khác. Anh có một sức khỏe tốt, một công việc phù hợp và được mọi người yêu mến… anh c̣n có em nữa. T́nh yêu lớn sẽ vượt qua tất cả".
Rồi cô ấy nghe mọi người mách đă về tận Quảng Ninh mua thuốc cho anh. Không bị mặc cảm, được vợ yêu quư và dùng thuốc Nam đều đặn anh thấy t́nh h́nh tốt hơn nhiều". Anh cười thật tươi, ánh mắt lấp lánh: "Giờ th́ ngon rồi, vợ anh đă có bầu 4 tháng".
Đă là con người ai cũng muốn những điều may mắn, tốt đẹp đến với ḿnh, nhưng không ít người phải chịu những thiệt tḥi sâu kín. Với đàn ông, bị mang tiếng là bất lực khi "chuyện ấy" có vấn đề là nỗi đau. Chính v́ tính sĩ diện đàn ông mà không ít người đă bị vô sinh v́ ngại đến bệnh viện khám và chữa bệnh hoặc chỉ đến khi t́nh h́nh đă "quá xấu".
Giáo sư Trần Quán Anh, Giám đốc Trung tâm Nam học, Bệnh viện Việt Đức, nói: "Đàn ông đâu hiểu rằng, những chuyện "tế nhị" lâu ngày không dám nói ra, nếu kéo dài sẽ trở thành bệnh vô sinh. V́ vậy, các ông chồng nên đi kiểm tra sớm nếu thấy cơ thể bất thường".
Theo giáo sư, vô sinh nam giới phải có những giải pháp chữa trị rất chuyên biệt. Đây là một bệnh khó chữa, có nhiều dạng khác nhau. Hiện nay tỷ lệ vợ chồng vô sinh chiếm 15%, trong đó một nửa nguyên nhân do "tội" của nam giới, và trong số này chứng bệnh bất lực (c̣n gọi là rối loạn cương) chiếm gần 16%".
Những trường hợp đó, phải có sự hy sinh, hay nói đúng hơn cần có một "t́nh yêu lớn" từ phía người vợ để giúp chồng tự tin vào cuộc sống.
Một người vợ tâm sự: "Đàn ông mắc bệnh bất lực khổ lắm. Động viên măi anh ấy mới đến gặp bác sĩ, chị thở phào khi được trả lời anh ấy vẫn có thể có con. Cần phải vượt qua bản năng, cuộc sống đâu chỉ có "chuyện ấy" mới hạnh phúc. Anh Dũng là người đàn ông tốt, giỏi giang, chị tự hào khi được sống bên anh ấy".
Vợ chồng Minh lấy nhau đă 11 năm, cuộc sống có của ăn của để nhưng căn nhà vẫn lạnh lẽo v́ vắng tiếng cười trẻ thơ. Đă lâu rồi, Minh không về quê v́ mỗi lần về là một lần cực h́nh, bố mẹ và cả họ hàng cứ gặp anh là hỏi: "Chúng tôi sắp có cháu bế chưa?".
Bà nội Minh chua chát nói: "Số nhà ta vô phúc. Tôi có mỗi thằng con trai, đẻ được mụn cháu mà giờ vẫn chưa có con, chắc tôi chết cũng không được nh́n mặt chắt đích tôn. Không biết kiếp trước ăn ở ra sao mà khổ thế này…".
Gia đ́nh anh vẫn tưởng "lỗi" thuộc về Hà. Minh chỉ biết câm lặng, nước mắt mặn ṃi trong cổ họng. Anh biết tập tục ở quê nên hiểu sự lo lắng của gia đ́nh, nhưng không dám nhận ḿnh mới chính là người bị vô sinh, anh thấy thương vợ, giận số phận của ḿnh hơn…
Hai vợ chồng Minh lấy nhau 11 năm th́ có 8 năm đưa nhau đi chữa bệnh. "Nhiều khi, cứ nhắm mắt ngủ là tôi mơ thấy bệnh viện, trong giấc mơ chỉ toàn thuốc, kim tiêm, dao kéo và quần áo trắng toát. Tôi thấy sợ bệnh viện, sợ cả mùi thuốc bắc mỗi chiều về đến nhà" - Minh nói.
Hầu hết các bệnh viện ở Hà Nội, TPHCM anh đều đến, cứ nghe bác sĩ đông tây giỏi là đến xin chữa bệnh. Minh nói: "Chẳng biết vợ tôi nghe ai rồi bảo có ông lang B. ở Nhân Chính, xứng danh "thần y" về trị bệnh hiếm muộn. Tôi xin nghỉ phép dồn mấy năm đến chầu trực gần 1 tháng mới đến lượt, mất toi gần chục triệu đồng để nhận thêm cái bực vào người".
Minh từng đưa vợ đi Sơn La chữa thuốc dân tộc, mời thầy ở Hà Nam về tận nhà, cúng bái nhiều điện nhiều chùa, đă thuê một thầy cúng cao tay về để "cưới lại cho đẹp ngày"… nhưng sự mong mỏi vẫn cạn dần theo năm tháng.
Bẵng đi một thời gian, nghe bạn bè nói vợ chồng Minh đă nhận con nuôi, thật mừng cho họ. Nhưng nỗi buồn vẫn không buông tha, đứa con họ nhận về từ bệnh viện bị dị tật bẩm sinh, cháu bị bệnh đao nên đă gần 4 tuổi mà vẫn ú ớ như đứa trẻ 10 tháng.
Sức ép từ phía gia đ́nh, sự chế nhạo của bạn bè khiến Minh rơi vào trầm cảm. Tháng 4 vừa rồi, vợ Minh đă phải đưa Minh nhập viện tâm thần. Gặp ai Minh cũng nói những câu tưởng vô nghĩa nhưng ngẫm ra mới thấy đau ḷng: "Tôi là ḥn đá… Tôi là sỏi đá, đừng bắt tôi có con".
Trung ngày càng tăng về tửu lượng. Thật ngạc nhiên v́ cách đây 3 năm, chỉ cần nửa chén rượu vang Thăng Long là mặt hắn đă đỏ như gấc rồi say túy lúy, vậy mà…
Ngỏ ư muốn học hỏi kinh nghiệm, thấy hắn mặt buồn so: "Ông động vào nỗi đau của tôi rồi. Tài giỏi ǵ chuyện uống rượu, tôi phải uống, vợ tôi "đọc lệnh" đấy. Nói ông đừng cười, tôi hơi yếu "khoản ấy"…".
Rượu vào, câu chuyện của Trung nghe sao buồn thế, đề tài mọi người thường đùa cợt nhau "trên bảo dưới không nghe" nay nghe Trung nói một cách nghiêm túc lại thấy xót xa.
Ngay sau khi cưới vợ, Hưng đă cảm thấy một điều ǵ đó không ổn, cô vợ cũng ngượng ngùng không nói, nhưng có đêm khi chợt tỉnh giấc Hưng thấy vợ ḿnh đang khóc. Rồi cũng chính vợ Hưng đi khuân về cá ngựa, tắc kè, dâm dương hoắc, ba kích, Minh Mạng thang, rễ cau lộ thiên… đem ngâm rượu bắt chồng uống.
Từ chỗ khi có bạn bè mới uống một ly Hưng trở thành con nghiện, rượu uống măi không say. Những thang thuốc không giúp được Hưng nhiều, mà tác dụng của thuốc cũng không c̣n nữa khi mỗi đêm Hưng đều về nhà trong trạng thái say sỉn.
Một tối, khi vợ đang tắm th́ điện thoại của vợ có tin nhắn, Hưng lén đọc và biết vợ có bồ. Sau phút điên cuồng là sự đau đớn và chán chường tột độ, cảm giác bị "cắm sừng" không đau bằng nỗi cay đắng của kẻ bất lực.
Cách đây một tháng, vợ Hưng làm đơn xin ly dị v́: "Anh là người tốt nhưng em thành thật xin lỗi. Em không vượt qua được bản thân, hăy để em đi". Trung ra khỏi nhà như một kẻ mộng du sau khi kư vào đơn ly dị.
Là trưởng pḥng kế hoạch một công ty lớn nhưng cuộc sống của ông Hoan chưa bao giờ hạnh phúc. Ông đă gần 50 tuổi, đă qua "ba lần đ̣", cả ba người vợ đều rời bỏ căn nhà sang trọng mà không một chút hối tiếc.
Ông mắc căn bệnh "chưa đến chợ đă hết tiền", v́ bệnh mà trở nên ích kỷ, độc đoán đến bệnh hoạn. Lúc nào, ông cũng lo vợ ngoại t́nh nên thuê người theo dơi vợ lúc đi làm, cấm vợ gặp gỡ bạn bè, không cho vợ mặc quần áo đẹp, không cho vợ xem phim t́nh cảm…
Ông lại gặp may khi qua mối lái một cô sinh viên tỉnh lẻ vừa tốt nghiệp đồng ư lấy dù chênh nhau gần 30 tuổi. Hai năm sau, người vợ có bầu rồi sinh con nhưng chồng chẳng thấy vui. Ông Hoan đă đến bác sĩ xin tư vấn, và được giải thích "người bị bệnh như anh hoàn toàn có thể sinh con". Tuy nhiên, ông không tin và t́m mọi cách tra khảo vợ mặc cho vợ khóc lóc thanh minh cả năm trời. Có lần cô vợ ức quá mắng lại: "Ông bất lực nên lúc nào cũng chỉ sợ thằng khác làm thay "phần việc" của ḿnh. Tôi cũng chán đến cổ rồi". Trước t́nh h́nh đó vợ Hoan đ̣i ly dị, sau nhiều lần khẩu chiến, Hoan tuyên bố: "Nếu cô đi lạy tất cả mọi người trong họ nhà tôi th́ tôi đồng ư ly dị". Hoan không ngờ cô vợ đă đến từng nhà họ hàng ḿnh quỳ lạy xin được "giải phóng".
Dũng cũng không may mắn khi bị thứ bệnh tế nhị mà quái ác kia bám lấy. Học xong đại học và đă đi làm được vài năm, gia đ́nh thúc giục chuyện vợ con anh vẫn t́m cớ khất lần.
Một lần đi Sa Pa du lịch, anh vào bản kiếm thuốc. Câu chuyện buồn lại kết thúc có hậu, cuối năm vừa rồi anh lấy vợ, một cô giáo phổ thông cơ sở xinh xắn, mỗi lần gặp đều thấy anh say sưa nói về vợ với sự yêu thương và vị nể. Số anh thật may mắn khi lấy được người vợ biết cảm thông chia sẻ.
Chị ấy đă động viên anh rất nhiều, anh đă khóc khi nghe vợ an ủi: "Anh đừng buồn, ông trời lấy mất của người ta thứ này sẽ cho người ta thứ khác. Anh có một sức khỏe tốt, một công việc phù hợp và được mọi người yêu mến… anh c̣n có em nữa. T́nh yêu lớn sẽ vượt qua tất cả".
Rồi cô ấy nghe mọi người mách đă về tận Quảng Ninh mua thuốc cho anh. Không bị mặc cảm, được vợ yêu quư và dùng thuốc Nam đều đặn anh thấy t́nh h́nh tốt hơn nhiều". Anh cười thật tươi, ánh mắt lấp lánh: "Giờ th́ ngon rồi, vợ anh đă có bầu 4 tháng".
Đă là con người ai cũng muốn những điều may mắn, tốt đẹp đến với ḿnh, nhưng không ít người phải chịu những thiệt tḥi sâu kín. Với đàn ông, bị mang tiếng là bất lực khi "chuyện ấy" có vấn đề là nỗi đau. Chính v́ tính sĩ diện đàn ông mà không ít người đă bị vô sinh v́ ngại đến bệnh viện khám và chữa bệnh hoặc chỉ đến khi t́nh h́nh đă "quá xấu".
Giáo sư Trần Quán Anh, Giám đốc Trung tâm Nam học, Bệnh viện Việt Đức, nói: "Đàn ông đâu hiểu rằng, những chuyện "tế nhị" lâu ngày không dám nói ra, nếu kéo dài sẽ trở thành bệnh vô sinh. V́ vậy, các ông chồng nên đi kiểm tra sớm nếu thấy cơ thể bất thường".
Theo giáo sư, vô sinh nam giới phải có những giải pháp chữa trị rất chuyên biệt. Đây là một bệnh khó chữa, có nhiều dạng khác nhau. Hiện nay tỷ lệ vợ chồng vô sinh chiếm 15%, trong đó một nửa nguyên nhân do "tội" của nam giới, và trong số này chứng bệnh bất lực (c̣n gọi là rối loạn cương) chiếm gần 16%".
Những trường hợp đó, phải có sự hy sinh, hay nói đúng hơn cần có một "t́nh yêu lớn" từ phía người vợ để giúp chồng tự tin vào cuộc sống.
Một người vợ tâm sự: "Đàn ông mắc bệnh bất lực khổ lắm. Động viên măi anh ấy mới đến gặp bác sĩ, chị thở phào khi được trả lời anh ấy vẫn có thể có con. Cần phải vượt qua bản năng, cuộc sống đâu chỉ có "chuyện ấy" mới hạnh phúc. Anh Dũng là người đàn ông tốt, giỏi giang, chị tự hào khi được sống bên anh ấy".