PDA

View Full Version : Tự nguyện bán dâm bên xứ người


dunglangtudeptrai
04-23-2007, 01:16 AM
Phiên ṭa có ba người gồm cả bị cáo lẫn bị hại và HĐXX. Một phiên xét xử mà ở đó, hai nạn nhân bị đưa sang Macau bán dâm lại một mực xin giảm nhẹ cho bị cáo. Họ cho rằng, ở bên đất người họ "tự nguyện" bán dâm v́ muốn kiếm nhiều tiền.

Tâm sau 4 năm hành nghề bán dâm ở Macau đă quay trở về Việt Nam t́m gái cho "động" của má ḿ tên Yến theo lời gợi ư. Mỗi cô gái kiếm được, Yến cho Tâm 300 USD. Lần đầu về Việt Nam, Tâm rủ Thúy và Hạnh qua Macau hành nghề massage, Tâm được 600 USD. Hai cô gái này đi vào con đường bán thân chỉ sau một thời gian ngắn ở Macau. Tiếp đó, Tâm nhờ người bạn tên An t́m giúp gái ở Việt Nam và An đă giới thiệu Ninh.

Một tháng sau, Tâm về Việt Nam đón Ninh với lời hứa sẽ giới thiệu cho đi làm massage. Tuy nhiên, đến Macau, Tâm nói: "Nơi này không có massage, chỉ có bán thân thôi". Sợ hăi, Ninh một mực đ̣i về. Tâm ra điều kiện, nếu về phải bồi thường 2.000 USD. Biết được thông tin này, gia đ́nh Ninh đă vay mượn nhiều nơi để có đủ 2.000 USD chuộc cô về nước. Sau đó, gia đ́nh Ninh làm đơn tố cáo. Ngoài Tâm và An, trong đường dây này c̣n có em trai của Tâm, người chịu trách nhiệm mua vé máy bay và làm visa cho các cô gái.

Tại ṭa hôm ấy, Tâm thừa nhận có đưa Ninh, Thúy và Hạnh qua Macau nhưng chỉ v́ "muốn giúp đỡ" họ. Chuyện bán dâm Tâm không ép, chỉ gợi ư "ai muốn có nhiều tiền th́ làm". Với tư cách là người bị hại, dù chỉ mới mười tám, đôi mươi, nhưng Thúy và Hạnh đă kể lại những tháng ngày lưu lạc ở xứ người rất dạn dĩ, b́nh thản rồi khẳng định lại, chuyện bán thân là do họ tự nguyện: "Xin HĐXX giảm nhẹ tội cho Tâm, cô ây không có ư định dụ dỗ chúng tôi. Cũng v́ muốn có nhiều tiền hơn nên chúng tôi t́nh nguyện bán thân. Tâm không ép buộc...".

HĐXX nhận định, ở Việt Nam, Tâm hoàn toàn không nói rơ chuyện qua Macau bán dâm cũng không nói nếu các cô gái không đồng ư th́ phải bồi thường 2.000 USD. Măi đến khi qua Macau, nơi đất khách quê người, các cô gái không có tiền, không biết tiếng cũng không có giấy tờ tùy thân, muốn sống, buộc ḷng phải bán thân. Và như thế, dù Tâm không có những lời nói ép buộc các cô gái th́ họ cũng chẳng c̣n cách nào khác là đi theo con đường mà Tâm đă vạch sẵn.

Theo báo cáo của Thứ trưởng Bộ Công an Lê Thế Tiệm trong hội nghị về pḥng chống mua bán phụ nữ toàn quốc diễn ra vào đầu tháng 4/2007, năm 2006, số vụ buôn bán người được phát hiện tăng 72% so với năm 2005, số người bị hại tăng gần 140%. Trong hai năm 2005-2006, cả nước đă phát hiện 568 vụ, với 1.518 phụ nữ và trẻ em bị lừa bán. Việt Nam đang trở thành điểm nóng về t́nh trạng này.

Dễ hiểu, lợi nhuận cao, làm giàu nhanh chóng là một trong những động cơ khiến nhiều người bất chấp đạo lư, t́nh người lao vào con đường phạm tội. Hoàn cảnh kinh tế khó khăn và hạn chế về tŕnh độ nhận thức là nguyên nhân khiến các cô gái bị lợi dụng.

Nhưng không chỉ có thế, một số cô gái từng bị lợi dụng, từng sống đau khổ, nhục nhă trong cảnh cưỡng bức t́nh dục, lại v́ hám lợi trước mắt mà nhẫn tâm quay về Việt Nam dụ dỗ, lừa gạt chính người thân, bạn bè của ḿnh. Đau ḷng hơn nữa khi những cô gái như Thúy và Hạnh, bị lợi dụng, bị bóc lột t́nh dục mà vẫn không ư thức được điều đó, vẫn luôn "biết ơn" kẻ đă hại ḿnh. Tâm bật khóc nức nở khi nghe ṭa tuyên án 12 năm tù, mức án cao hơn Viện kiểm sát đề nghị 3 năm. Một cô gái quê ít học như Tâm có thể đă không ngờ được, hành vi của ḿnh lại bị quy kết là "mua bán phụ nữ" và phải chịu án nặng như thế. "C̣n 15 ngày để kháng cáo", đôi mắt đỏ hoe, vừa đi nhanh theo Tâm ra xe tù, Thúy và Hạnh vừa nói.